LỄ AN TÁNG ÔNG CỐ GIUSE ĐOÀN VĂN KÝ

Có những con người bước qua cuộc đời thật lặng lẽ, nhưng dấu ấn của họ để lại  sâu đậm trong tâm hồn biết bao thế hệ con cháu. Ông Cố của chúng ta (cả đạo lẫn đời) chính là một con người như thế,và ông Cố đã được Chúa gọi về vào lúc 2g40’ ngày 14/05/2026

Sinh ra trên miền quê Tân Lý,Nam Định,miền Bắc thân yêu, ông Cố lớn lên trong một thời kỳ đầy biến động của đất nước.Năm 1954, theo dòng người di cư vào Nam, ông Cố mang theo không chỉ hành trang của một người cha, người chồng, mà còn mang theo một gia tài quý giá hơn tất cả: Đức tin vào Thiên Chúa và sự hy sinh đầy yêu thương dành cho gia đình

Vào miền Nam lập nghiệp bằng nhiều công việc,nhiều nơi nhưng công việc gắn bó lâu dài là dạy học, ông đã dành cả cuộc đời âm thầm gieo chữ, gieo nhân cách và gieo niềm tin cho biết bao thế hệ học trò.Với ông, nghề giáo không chỉ là công việc mưu sinh, mà còn là một sứ mạng phục vụ tha nhân. Cuộc sống tuy đơn sơ, vất vả với đàn con tám người cả trai lẫn gái, nhưng gia đình ông luôn đầy ắp tiếng cười, sự yêu thương và nền nếp đạo hạnh.

Điều đẹp nhất nơi ông không nằm ở những thành công lớn lao của cuộc đời, mà ở cách ông Cố sống mỗi ngày: hiền lành, chân thành, khiêm nhường và luôn đẹp lòng Chúa. Ông Cố sống đạo không bằng những lời nói lớn lao, nhưng bằng chính đời sống gương mẫu của mình. Những lời kinh sớm tối, những Thánh lễ đều đặn, những hy sinh âm thầm cho gia đình và những nghĩa cử yêu thương dành cho mọi người chung quanh đã trở thành tấm gương sống động nhất cho con cháu noi theo,mà trong thánh lễ an táng cháu ngoại là cha Giuse Nguyễn Đoàn Duy Ân đã nêu bật trong bài giảng lễ.

Có lẽ chính nhờ đời sống đức tin bền bỉ ấy mà gia đình ông Cố được Chúa đặc biệt chúc phúc. Hoa trái đầu tiên là một người con dâng mình trong đời sống thánh hiến trở thành nữ tu vào năm 1991, và cách đây hơn 6 năm, người cháu ngoại Nguyễn Đoàn Duy Ân được hồng phúc trở thành linh mục của Chúa. Đó không chỉ là niềm tự hào của gia đình, mà còn là hoa trái thiêng liêng được kết tinh từ cả một đời sống đạo đức, hy sinh và cầu nguyện của ông Cố.

Một trăm năm cuộc đời,một hành trình dài với biết bao vui buồn, đổi thay của thời cuộc,nhưng ông Cố vẫn luôn giữ trọn lòng trung tín với Chúa và tình yêu thương với gia đình và tha nhân. Ông Cố ra đi trong bình an như ngọn nến đã cháy hết mình để tỏa sáng cho người khác.Chắc rằng các con cháu trong dòng họ trong lúc vui hay buồn cũng  không quên đến một nửa của ông cố,đó là bà cố,suốt 60 năm nghĩa  tình tào khang cùng ông Cố gánh vác việc nhà cùng việc giáo dục nuôi dạy con cái.Vậy là hôm nay ông Cố đã trở về đoàn tụ với bà Cố sau 15 năm trong vòng tay yêu thương của Thiên Chúa.

Hôm nay, trong niềm tiếc thương và biết ơn sâu sắc,các con cháu không chỉ tiễn biệt một người cha, người ông, người thầy, mà còn tiễn biệt một chứng nhân đức tin, một cây đại thụ của gia đình và dòng họ . Dẫu thân xác ông Cố trở về với lòng đất, nhưng đời sống gương mẫu, lòng đạo đức và tình yêu thương của ông sẽ còn in dấu trong tâm trí  nơi con cháu và những người thân quen từng tiếp xúc với ông Cố.

Nguyện xin Thiên Chúa giàu lòng thương xót đón nhận linh hồn ông Cố vào hưởng nhan thánh Chúa, nơi không còn đau khổ, chia ly, nhưng chỉ còn sự bình an và hạnh phúc đời đời.

                                                                                                  Con cháu Nội-Ngoại họ Đoàn